Thinh Lặng Là Niềm Vui

 Cảm tác từ linh đạo của Charlotte Jousseaume (cuốn sách Sr Maria Phượng tặng tôi trong dịp từ Pháp về)

Lời ngỏ: Ngôi nhà của sự thinh lặng

Trong đời tu, thinh lặng không phải là một hình phạt, một luật lệ khô khan hay một sự áp đặt của kỷ luật. Thinh lặng là một “địa chỉ”, là nơi cư ngụ mà ở đó, người nữ tu tìm thấy căn tính thực sự của mình. Giữa một thế giới ồn ào và một sứ vụ giáo dục đầy áp lực, thinh lặng chính là hơi thở, là nguồn năng lượng tái tạo sức sống cho lời khấn và sự dấn thân. Cuốn sách nhỏ này mời gọi chị em bước vào hành trình khám phá niềm vui ẩn giấu sau bức màn thinh lặng – một niềm vui thanh khiết, bền vững và đầy sức sống.

Chương 1: Bước qua cánh cổng
Cánh cổng của tu viện hay cánh cổng của tâm hồn đều bắt đầu bằng một quyết định căn bản: Dừng lại.

1.1. Từ bỏ áp lực của “sự hiệu quả”
Trong sứ vụ giáo dục, chúng ta dễ rơi vào cái bẫy của sự bận rộn. Chúng ta lo lắng về giáo án, về những học sinh cá biệt, về những dự án mục vụ còn dang dở. Khi bước qua cánh cổng thinh lặng, người nữ tu can đảm để lại bên ngoài những “tiếng ồn” của thành tích. Thinh lặng giúp ta nhận ra: Chúng ta được gọi không phải để làm mọi việc, nhưng để hiện diện với tình yêu. Bước qua cánh cổng là bước từ thế giới của “làm việc” sang thế giới của “hiện hữu”.

1.2. Sự thinh lặng thể lý – Ngôn ngữ của sự thánh thiêng
Bước đầu tiên của thinh lặng là sự tôn trọng không gian chung.

       Cử chỉ nhẹ nhàng: Cách ta khép một cánh cửa, đặt một cuốn sách hay dáng đi trong hành lang không phải chỉ là nề nếp. Đó là sự tỉnh thức.
Giờ thinh lặng đại trào: Đây không phải là giờ “không được nói”, mà là giờ “để lắng nghe”. Sự thinh lặng thể lý dọn sẵn chiếc giường cho Đấng Thánh ngự vào.

1.3. Cánh cổng của sự buông bỏ (Letting go)
Thinh lặng dạy ta rằng: Chúa mới là chủ của vườn nho, chúng ta chỉ là những cộng sự viên nhỏ bé. Buông bỏ sự kiểm soát chính là chìa khóa của bình an.

Chương 2: Thinh lặng để lắng nghe Lời Chúa
Lắng nghe là hình thức cao nhất của tình yêu. Đối với nữ tu, thinh lặng nội tâm là “phòng đợi” để nghe được tiếng phán bảo của Thần Khí.

2.1. Lời Chúa – Suối nguồn trong thinh lặng
Nếu thinh lặng mà không có Lời Chúa, tâm hồn dễ rơi vào sự mông lung hoặc đối thoại với chính cái tôi của mình. Thinh lặng giúp ta nghe thấy tiếng Chúa không phải qua những mệnh lệnh cứng nhắc, mà qua những thúc đẩy êm ái của Tin Mừng.

  • Lectio Divina: Khi ta thinh lặng đọc Lời Chúa, mỗi câu chữ không còn là kiến thức mà là sự đụng chạm. Thinh lặng giúp Lời Chúa thấm sâu vào “thịt xương” của ơn gọi.

2.2. Lắng nghe chị em – Sự hiến tế của đôi tai
Thinh lặng nội tâm giúp ta xóa bỏ những “hồ sơ” ta đã lập sẵn về chị em mình. Ta nghe họ với sự tươi mới, không phán xét. Đôi khi, một chị em chỉ cần chúng ta im lặng ở bên cạnh hơn là nghe những lời khuyên dạy giáo điều.

2.3. Lắng nghe thế giới qua nhịp đập của Giáo dục
Làm giáo dục là nghe được tiếng khóc của những học sinh đang gặp khủng hoảng. Nếu không có thinh lặng để suy chiêm Lời Chúa, chúng ta sẽ chỉ dạy “chữ” mà không dạy “người”. Thinh lặng giúp ta nhìn học sinh bằng ánh mắt của Chúa.

Chương 3: Thánh Thể – Sự thinh lặng của Tình Yêu
Thánh Thể là mẫu mực tuyệt vời nhất của sự thinh lặng. Nơi Bánh Thánh, Thiên Chúa hiện diện nhưng không lên tiếng, quyền năng nhưng vô cùng khiêm hạ.

3.1. Chầu Thánh Thể: Sự thinh lặng đối diện với Thinh Lặng
Khi ta hiện diện trước Thánh Thể, ta không cần dùng nhiều lời. Đó là cuộc gặp gỡ của hai sự thinh lặng: sự thinh lặng của con người đầy yếu đuối và sự thinh lặng của Thiên Chúa đầy xót thương.

  • Sự hiện diện chữa lành: Chỉ cần ở đó, để ánh sáng từ Nhà Tạm chiếu rọi vào những góc khuất, những mệt mỏi của sứ vụ giáo dục. Thánh Thể “nói” với ta qua sự hiện diện thầm lặng.

3.2. Hiệp lễ và Sự thinh lặng nội tâm
Giây phút sau khi rước lễ là khoảnh khắc thinh lặng thánh thiêng nhất. Chúa Giêsu Thánh Thể đang ngự trong ta. Lúc này, mọi lo toan bên ngoài phải dừng lại để nhường chỗ cho sự hiệp thông trọn vẹn.

  • Rượu mới bầu mới: Chúa muốn rót rượu mới của ân sủng vào tâm hồn ta qua Thánh Thể, nhưng Ngài cần một “bầu” tâm hồn tĩnh lặng, không vẩn đục bởi những xáo động trần gian.

Chương 4: Hồng ân Chúa tràn đầy
Đích đến của thinh lặng không phải là sự cô độc lạnh lẽo, mà là sự viên mãn. Thinh lặng giúp ta nhận ra chén hồng ân của mình đang tràn đầy ngay cả trong thử thách.

4.1. Chiêm ngắm hồng ân trong điều bình thường
Khi thực sự tĩnh lặng, chúng ta mới có đủ sự tinh tế để nhận ra Chúa trong nỗ lực thay đổi của một học sinh cá biệt hay trong sự hy sinh thầm lặng của một chị em. Thinh lặng biến những điều tầm thường thành phép lạ của hồng ân.

4.2. Niềm vui không lệ thuộc vào ngoại cảnh
Thế gian tìm niềm vui nơi những thành công. Người nữ tu tìm niềm vui trong sự thinh lặng với Đấng Phu Quân nơi Thánh Thể. Đây là một niềm vui nội tại, không bị mất đi khi gặp khó khăn.

4.3. Từ thinh lặng đến dấn thân đầy năng lượng
Người nữ tu càng thinh lặng sâu sắc bao nhiêu, họ càng dấn thân mạnh mẽ bấy nhiêu. Vì hành động của họ là dòng chảy của ân sủng phát xuất từ bàn tiệc Lời Chúa và Thánh Thể.

Lời kết: Trở thành bài ca thinh lặng
Thinh lặng chính là niềm vui, vì ở đó, ta không còn thấy “cái tôi” cản lối, chỉ còn thấy tình yêu Thiên Chúa lấp đầy mọi khoảng trống. Khi một đời tu thấm đẫm sự thinh lặng của Thánh Thể và Lời Chúa, đời tu đó tự khắc trở thành một bài ca hy vọng cho mọi người.

Phút hồi tâm:
Tôi có để Lời Chúa là “tiếng nói chính” trong sự thinh lặng của tôi không?
Khi đứng trước Thánh Thể, tôi đang “nói nhiều” hay đang “ngắm nhìn” Chúa?
Sự thinh lặng của tôi có giúp tôi yêu thương chị em hơn không?

Lạy Chúa Giêsu Thánh Thể, xin dạy con biết thinh lặng như Ngài, để lòng con trở thành một cung điện xứng đáng cho Ngài và Lời Ngài ngự trị.

MB Huyên Vũ