NHÀ NGUYỆN – NGÔI NHÀ THẦM LẶNG

Tôi không có tiếng nói theo cách của con người, nhưng tôi có nhịp thở. Nhịp thở của tôi được kết tinh từ mùi gỗ mới của những hàng ghế dài, từ hơi lạnh của nền đá vừa khánh thành, và đặc biệt là từ những lời thầm thì nồng nàn mà chị em vẫn rót vào tai tôi mỗi ngày. Tôi là nhà nguyện – trái tim của Tỉnh dòng Nữ tỳ Thánh Thể.
Mọi người thường nói tôi là nơi Chúa ngự. Đúng, nhưng tôi cũng là nơi lưu giữ những bí mật sâu kín nhất của những người phụ nữ đã dâng hiến thanh xuân cho tình yêu Thánh Thể. Tôi đã chứng kiến họ từ những bước chân đầu tiên đầy rụt rè cho đến những bước đi chậm chạp, vững chãi của tuổi già.
Mỗi sáng sớm, khi sương còn đọng trên những tán lá ngoài sân, những người đầu tiên đánh thức tôi là các em Đệ tử. Bước chân của các em nhẹ và nhanh, đôi khi còn vương chút tinh nghịch của tuổi mới lớn. Các em bước vào trong tôi như bước vào một thế giới kỳ bí. Tôi nghe thấy những lời nguyện ngây ngô: “Chúa ơi, giúp con hôm nay bớt ngủ gật trong giờ học” hay “Chúa ơi, giúp con làm quen được với đời sống chung”.
Tôi nhìn thấy những gương mặt non nớt, đôi mắt tròn xòe nhìn lên Nhà Tạm với sự tò mò pha lẫn kính sợ. Với các em, tôi là một người bạn khổng lồ, nghiêm trang nhưng ấm áp. Tôi che chở cho những nỗi nhớ nhà bất chợt trào ra thành nước mắt trên hàng ghế cuối.
Rồi các em Thỉnh sinh. Bước chân đã bắt đầu có nhịp điệu hơn, điềm tĩnh hơn. Tôi nghe thấy tiếng lật trang sách kinh dứt khoát. Các em không còn hỏi Chúa “đây là đâu” nữa, mà bắt đầu hỏi “Con là ai trong lòng Ngài?”. Tôi cảm nhận được những thao thức của tuổi trẻ đang dần được uốn nắn thành hình hài của sự tận hiến.
Và rồi, không gian của tôi trở nên tĩnh lặng và sâu lắng hơn khi đón tiếp các em Tập sinh. Đây là những người con mà tôi yêu mến đặc biệt bởi sự “quyết liệt” ẩn sau vẻ ngoài lặng lẽ. Tôi thấy họ quỳ gối rất lâu, bất động như những pho tượng.
Tôi nghe thấy những tiếng thở dài của sự giằng co: giữa cái “tôi” cá nhân và ý chí vâng phục, giữa những giấc mơ trần thế và tiếng gọi nhiệm mầu. Có những đêm, tôi chứng kiến một em Tập sinh gục đầu xuống ghế gỗ, đôi vai run lên vì những thử thách của chặng đường hoán cải. Tôi đã dùng sự im lặng của mình để ôm ấp họ, dùng làn gió mát từ cửa sổ rọi vào để an ủi họ rằng: “Đừng sợ, ta đang ở đây”.
Đến các chị Học viện, nhịp sống lại mang một sắc thái khác. Họ bước vào tôi với xấp sách vở trên tay, với những nỗi lo của bài vở và thực tập sứ vụ. Tôi nghe thấy những lời nguyện mang tính “hành động” hơn: “Lạy Chúa, xin cho con đủ sức để yêu thương những đứa trẻ khó bảo ở lớp mầm non”, hay “Xin cho con biết nhìn thấy Chúa trong những em khuyết tật con gặp gỡ hôm nay”. Với họ, tôi là “trạm tiếp năng lượng”, là nơi họ rũ bỏ bụi bặm đường trường để tìm lại căn tính của mình trước khi lao vào cuộc phục vụ mới.
Những người làm tôi cảm thấy vững chãi nhất chính là các Dì khấn trọn. Họ bước vào tôi như bước vào phòng khách của nhà mình – một sự thân thuộc đến mức không cần lời nói. Tôi nhìn thấy họ cầm những xâu chuỗi mân côi đã sờn bóng, những cuốn kinh nhật tụng đã sờn gáy. Lời nguyện của họ không còn là những mong cầu cho bản thân, mà là lời cầu nguyện ôm tròn thế giới thế giới, cho Giáo hội và cho từng chị em trong dòng.
Họ đứng đó, như những cột trụ vững chắc gánh vác cả mái nhà này. Tôi cảm nhận được sự hy sinh thầm lặng của họ qua những vết chai trên tay, qua những nếp nhăn nơi khóe mắt. Họ không còn chạy, họ bước đi thong dong, vì họ biết Chúa luôn đợi họ ở đây, trong chính trái tim tôi.
Và cuối cùng, là bóng chiều tà đổ dài, tôi được đón tiếp những vị khách quý nhất: các Dì nhà hưu. Bước chân của các dì rất chậm, tiếng gậy gỗ lộc cộc trên nền đá như những nhịp phách của thời gian. Có dì phải ngồi xe lăn, có dì mắt đã mờ không còn đọc được chữ.
Các dì không làm gì cả, chỉ ngồi đó. Nhưng tôi nghe thấy trái tim các dì hát. Một bài hát của sự mãn nguyện, của sự trung tín trọn đời. Có dì nhìn lên Thánh Thể và mỉm cười, một nụ cười thanh thản như thể đã nhìn thấy Thiên Đàng ngay tại đây. Tôi thấy mình vinh dự biết bao khi được làm nơi nương tựa cho những tháng ngày xế bóng của những “chiến binh tình yêu” này.
Tôi nhớ nhất ngày khánh thành của chính mình. Đó là một ngày rực rỡ nắng và hoa. Nhưng điều làm tôi xúc động không phải là những viên đá sáng bóng hay những vòng hoa lộng lẫy, mà là khoảnh khắc tất cả các thành viên của Tỉnh dòng – từ em Đệ tử nhỏ nhất đến dì Hưu lớn tuổi nhất – cùng tụ họp lại dưới mái vòm của tôi.
Tiếng hát của họ hòa quyện thành một luồng sức mạnh khủng khiếp, làm rung chuyển cả những bức tường gạch của tôi. Lúc ấy, tôi nhận ra mình không chỉ là một công trình kiến trúc. Tôi là Trái tim.
Nếu các sơ là những mạch máu mang tình yêu đi khắp nẻo đường sứ vụ, thì tôi chính là nơi máu trở về để được thanh lọc, để được làm mới bằng ân sủng Thánh Thể. Tôi là nơi chứng kiến những lời khấn hứa trọng thể, những giọt nước mắt sám hối, và cả những niềm vui khôn tả khi một ơn gọi mới được nảy mầm.
Có người từng hỏi: “Tại sao phải xây nhà nguyện to thế?”. Tôi muốn trả lời họ rằng: Tôi không to đẹp để phô trương. Tôi cần đủ rộng để ôm trọn mọi nỗi đau của chị em, đủ cao để nâng những lời nguyện của họ lên tới trời xanh, và đủ tĩnh lặng để tiếng nói của Chúa có thể được nghe thấy giữa một thế giới quá đỗi ồn ào.
Đêm nay, khi các sơ đã về phòng nghỉ, tôi lại trở về với sự thinh lặng vốn có. Ngọn đèn chầu đỏ rực vẫn tỏa ánh sáng lung linh, soi bóng những hàng ghế gỗ trống trải nhưng vẫn còn vương hơi ấm của con người.
Tôi nghe thấy tiếng gió rì rào ngoài cửa sổ, dường như đang kể chuyện cho tôi nghe về những miền đất xa xôi mà các sơ đã đi qua trong những ngày tháng. Tôi cảm nhận được sự hiện diện cực thánh của Ngài trong Nhà Tạm – Đấng là lý do duy nhất khiến tôi tồn tại.
Tôi – Nhà Nguyện – sẽ mãi đứng đây. Tôi sẽ tiếp tục nhìn thấy những lớp người mới bước vào, tiếp tục nghe những lời cầu nguyện mới, và tiếp tục là nơi chứng kiến những cuộc đời được biến đổi. Tôi không chỉ là một ngôi nhà của Chúa, tôi là nhà của họ, là nơi trú ẩn, là điểm hẹn của tình yêu.
Chừng nào trái tim còn đập, chừng đó linh hồn của cộng đoàn vẫn còn rực cháy. Tôi thầm hứa với Chúa và với chị em rằng: Tôi sẽ luôn là ngôi nhà thầm lặng nhất, nhưng cũng là nơi chứa đựng những thanh âm mạnh mẽ nhất của lòng tin thác và sự dâng hiến vẹn toàn.
Maria Chúa Ba Ngôi, SSS