Dì Lu-xi-a Mặc Linh
Dì Lucia Lê Thị Tiếng, thường được gọi với tên thân thương là Dì Mặc Linh, sinh ngày 27 tháng 10 năm 1935 tại Vĩnh Lợi, tỉnh Bạc Liêu. Dì là người con út trong gia đình có bảy anh chị em.
Ngay từ thuở thiếu thời, Chúa đã gieo vào tâm hồn Dì hạt giống ơn gọi thánh hiến. Năm 1948, khi vừa tròn 13 tuổi, Dì được một sơ Dòng Chúa Quan Phòng Cù Lao Giêng tại Sóc Trăng hướng dẫn vào nhà dòng để học tập và tìm hiểu đời sống dâng hiến.
Năm 1953, Dì gia nhập Nhà Tập Dòng Chúa Quan Phòng tại Phnom Penh, Campuchia. Tuy nhiên, không lâu sau đó, vì mắc bệnh phổi nên Dì được nhà dòng cho trở về gia đình để dưỡng bệnh. Dì sống tại gia đình cho đến năm 1964. Trong khoảng thời gian này, dù không thể tiếp tục hành trình như lòng mong ước, Dì vẫn luôn gìn giữ khát vọng hiến dâng cho Thiên Chúa. Đồng thời, Dì đi dạy học để mưu sinh và tiếp tục nuôi dưỡng lý tưởng đời sống tận hiến.
Năm 1964, Dì được giới thiệu tìm hiểu Tu hội đời quốc tế Nữ Tỳ Chúa Giêsu và Mẹ Maria. Dì được gửi sang Pháp và sống tại Nhà Mẹ của Tu hội trong thời gian sáu năm. Đến năm 1970, Dì trở về Việt Nam và tiếp tục đời sống trong Tu hội.
Năm 1973, cảm nhận sự mong manh và bấp bênh của cuộc sống, Dì trở về gia đình để tiếp tục tìm hiểu và phân định ơn gọi tu trì. Trải qua thời gian dài kiên trì tìm kiếm thánh ý Chúa, Dì được một linh mục Dòng Xitô giới thiệu đến tìm hiểu đời sống của Tu hội Đức Mẹ Thánh Thể. Sau thời gian phân định, Dì gia nhập nhóm tiên khởi của Tu hội Đức Mẹ Thánh Thể vào năm 1986.
Năm 1987, Dì thực hiện việc tận hiến trong Tu hội Đức Mẹ Thánh Thể.
Sau biến cố Tu hội Đức Mẹ Thánh Thể được sáp nhập vào Dòng Nữ Tỳ Thánh Thể, Dì tuyên khấn lần đầu vào ngày 20 tháng 6 năm 1993 và tuyên khấn trọn đời vào ngày 25 tháng 7 năm 1996.
Trong suốt hành trình sống đời thánh hiến, Dì đã quảng đại phục vụ Tỉnh dòng trong nhiều lãnh vực khác nhau, đặc biệt nơi công tác đào tạo và đồng hành với các ơn gọi trẻ. Dì luôn thao thức cho công việc huấn luyện và dành nhiều tâm huyết cho việc giáo dục, nâng đỡ các thế hệ tiếp nối.
Khi tuổi cao sức yếu và sống tại Nhà Hưu dưỡng, Dì vẫn giữ nơi mình tinh thần học hỏi và thao thức với đời sống Giáo hội. Dì thường tìm đọc các tài liệu, những thông tin liên quan đến Giáo hội và chia sẻ lại cho các chị em cao niên. Dù sức khỏe ngày càng suy giảm và phải lệ thuộc nhiều vào thuốc men, Dì vẫn đón nhận với sự bình an và phó thác. Dì thường nói cách đơn sơ:
“Tôi sống nhờ thuốc.”
Điểm nổi bật nơi cuộc đời Dì chính là tình yêu đặc biệt dành cho Chúa Giêsu Thánh Thể. Thánh Thể trở thành trung tâm đời sống, là nguồn sức mạnh và mẫu gương cho Dì trong đời sống cầu nguyện, hy sinh và phục vụ.
Dù tuổi cao sức yếu, Dì vẫn trung thành với các giờ kinh nguyện mỗi ngày. Hình ảnh quen thuộc của Dì đối với chị em là trên tay luôn có một cuốn sổ nhỏ mỗi khi vào nhà nguyện. Trong đó là những tâm tình cầu nguyện đơn sơ nhưng sâu sắc, thường được mở đầu bằng lời nguyện:
“Lạy Chúa Giêsu Thánh Thể mến yêu của con.”
Mỗi khi có dịp gặp gỡ và chia sẻ với các em trẻ, Dì thường nhắn nhủ:
“Lý tưởng Thánh Thể thật tuyệt vời; hãy cảm nghiệm và hãy sống.”
Cuộc đời Dì diễn ra cách âm thầm và lặng lẽ, như chính tên gọi Mặc Linh mà mọi người thân thương dành cho Dì. Dì mang trong mình nhiều bệnh tật, trải qua không ít đau đớn và giới hạn của tuổi già, nhưng vẫn luôn đón nhận mọi sự với lòng tín thác.
Qua suốt hành trình dâng hiến và phục vụ, Dì luôn cảm nghiệm tình yêu và sự quan phòng của Thiên Chúa. Chính những năm tháng đau bệnh, đặc biệt thời gian sống tại Nhà Hưu dưỡng, đã trở thành khoảng thời gian chuẩn bị để Dì trở về với Chúa trong bình an.
Dì Lucia Lê Thị Tiếng – Dì Mặc Linh
đã được Chúa gọi về vào lúc 17g20 ngày 21 thasng 5 nawm 2026
hưởng thọ 91 tuổi đời, 33 năm khấn dòng.
Xin tạ ơn Thiên Chúa vì hồng ân sự sống, hồng ân ơn gọi và những năm tháng phục vụ âm thầm mà Ngài đã thực hiện nơi cuộc đời Dì.
Xin Chúa Giêsu Thánh Thể, Đấng mà Dì đã yêu mến, phụng sự và trung thành suốt cuộc đời, đón nhận Dì vào hưởng niềm vui vĩnh cửu trong Nước Trời.
Nguyện xin Dì được an nghỉ trong bình an của Chúa.
































